Khi Vượn(g) cầm quyền

https://danlambaovn.blogspot.com/2020/03/khi-vuong-cam-quyen.html

Khi Vượn(g) cầm quyền

khi%25CC%2589%2Bco%25CC%25A3%25CC%2582ng%2Bsa%25CC%2589n-danlambao.jpg
Chân Như (Danlambao) – Hôm 27.03.2020, Thường trực Ban Bí thư Trần Quốc Vượng (người đang được coi là nhân vật sáng giá nhất cho ghế Tổng bí thư CSVN kế nhiệm Nguyễn Phú Trọng ở đại hội đảng XIII) vừa thay mặt Bộ Chính trị tuyên bố quyết định: “Phát triển kinh tế tập thể, hợp tác xã là xu thế tất yếu.”

Ngược dòng thời gian về năm 1986, để cứu nguy cho nền kinh tế bao cấp lạc hậu, đcs VN đã đưa ra một mô hình hỗn hợp có tên gọi là Kinh tế thị trường định hướng XHCN gồm hai thành phần, trong đó khu vực kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo, kết hợp “có mức độ“ với kinh tế tự do (bao gồm các ngành kinh doanh tư nhân).

Sau 30 năm đổi mới, nền kinh tế thị trường (KTTT) tư nhân ngày càng phát triển về lượng lẫn về chất. Thậm chí nhiều hộ nông dân đã chuyển sang kinh doanh hàng hóa, các hộ tư thương phát triển cả thị trường hàng hóa lẫn dịch vụ với quy mô ngày càng lớn, chủng loại phong phú hơn. Và cũng chính trong Sách Trắng VN lần đầu được công bố vào 2019 cũng phải công nhận thành quả “ngoài sức tưởng tượng” của khối kinh tế tư nhân đã đóng góp khoảng 42% vào GDP (theo số liệu của Tổng cục Thống kê) và tạo ra ngày càng nhiều công ăn việc làm. Số người lao động trên 15 tuổi đang làm việc cho khu vực tư nhân chiếm 83,3%, khoảng 45,2 triệu người. (2)

Thế nên chỉ thị của Trần Quốc Vượng muốn tập trung phát triển lại nền kinh tế tập thể và hệ thống Hợp Tác Xã của thời bao cấp đã khiến công luận thất kinh hồn vía, vì toàn thể dân VN, nhất là đối với người Miền Nam, ba chữ “Hợp Tác Xã” đã thành như nỗi ám ảnh kinh hoàng của những tháng ngày đen tối sau 1975 với đánh tư sản-quốc hữu hoá, chế độ tem phiếu cái đinh đăng ký-cái bí xếp hàng, bo bo khoai sắn ăn độn thay cơm, khiến cả nước đã có lúc ở bên bờ vực của nạn đói. Nếu không có sự đổi mới mở cửa ngày ấy, coi như toàn bộ nền kinh tế tập trung của đảng đã bị rơi vào khủng hoảng, tê liệt.

Rồi củng chính Trần Quốc Vượng phải thừa nhận, mô hình HTX hiện nay còn quá nhiều hạn chế, phát triển nhỏ lẽ không đồng đều (Tính đến năm 2018, cả nước chỉ có khoảng 596 HTX), tỷ lệ đóng góp vào GDP quá thấp (Chưa đến 4%).. thì tại sao nay đảng lại ra sức vực mồ mả HTX dậy, khiến LS Lê Công Định phải thốt lên "ĐCS cứ muốn điều hành nền kinh tế hiện đại bằng tư duy lỗi thời của các lãnh tụ CS thuộc thế hệ hơn 100 năm trước!"

Câu trả lời dễ dàng "Kinh tế quyết định thể chế chính trị". Cứ để khu vực kinh tế thị trường phát triển vùn vụt thì vai trò lãnh đạo của đảng sẽ càng bị lu mờ, nếu không muốn nói là sẽ dẫn đến nguy cơ đảng bị lật đổ vì không còn gây được niềm tin trong lòng dân. Người dân tin sao nỗi khi ở đâu có bàn tay của chính phủ điều hành vào các doanh nghiệp nhà nước thì ở đó có tham nhũng, có thiệt hại thất thoát hàng chục ngàn tỷ đồng, và viễn cảnh rơi vào bẫy nợ của TC đến một ngày không xa sẽ phải nhượng địa, là chuyện khó tránh khỏi.

ĐCS trước sau vẫn muốn nắm hết quyền lực kiểm soát kinh tế để ban phát đặc quyền đó cho các đảng viên, côn an quân đội hầu đổi lại sự trung thành với đảng, bảo vệ đảng, nên nay mới dùng chiêu bài Kinh tế tập trung, Hợp Tác Xã bao cấp ra làm cứu cánh.

Một điểm cần lưu ý, khi khối doanh nghiệp tư nhân bị giảm thiểu thì cũng sẽ không cần đến Công đoàn độc lập. Đó chính là một nỗi khiếp sợ to lớn của ĐCS mỗi khi nhắc đến vì bài học lịch sử hãy còn đó, chính là Công đoàn Đoàn Kết Ba Lan đã đấu tranh thành công, lập ra một chính phủ Ba Lan không CS vào những năm 90.

Và khi kinh tế thị trường bị xóa bỏ, nhường chỗ cho kinh tế nhà nước chỉ huy, hàng hóa độc quyền do nhà nước phân phối thì đời sống của người dân coi như phụ thuộc hoàn toàn vào quyết định cũng như kế hoạch của chính phủ, cho dù các kế hoạch chiến lược lâu dài 70 hay 99 năm đó (Đặc khu Kinh tế là một điển hình) có nguy hại đến an ninh quốc gia mấy đi nữa, người dân bị đảng kiểm soát bao tử thì cũng không còn sức để mà phản kháng, dù toàn dân đều thấy và biết rất rõ, ĐCS là một tổ chức thối nát, lãnh đạo ngu xuẩn, tham quyền cố vị, sâu dân mọt nước…

Liệu người dân Việt có chấp nhận trở về lại thời bóng tối bao cấp mông muội do bọn vượn(g) cầm quyền??

Chú thích:

1. https://thanhnien.vn/thoi-su/bo-chinh-tri-phat-trien-kinh-te-tap-the-hop-tac-xa-la-xu-the-tat-yeu-1202212.html

2. https://news.zing.vn/doanh-nghiep-tu-nhan-va-luc-keo-cho-nen-kinh-te-10-nam-toi-post998857.html

31.03.2020

1dlb.png
Chân Như

danlambaovn.blogspot.com

Về chuyện Mẹ Nấm

https://baotiengdan.com/2020/03/30/ve-chuyen-me-nam/

Về chuyện Mẹ Nấm

Trịnh Hữu Long

30-3-2020

Tôi viết tút này không phải để bênh vực Mẹ Nấm, mà là để bênh vực cho thứ tôi luôn theo đuổi, đó là một môi trường ngôn luận tốt hơn. Và hơn nữa, cũng là để đứng bên cạnh những tiếng nói tương tự, vốn ít ỏi và có phần bị lấn át, như ý kiến vừa nêu của bạn Phạm Lê Vương Các.

Chuyện Mẹ Nấm mấy ngày qua thực sự là có rất nhiều lớp lang, mà nếu không bóc tách ra thì không có cách nào phán xét cho hợp lý: Chuyện chị ấy phê phán Trump, chuyện Trần Đình Thu và phe ủng hộ Trump phê phán và/hoặc mạt sát Mẹ Nấm, chuyện một số người khác có bất đồng cá nhân với Mẹ Nấm, v.v.

Tôi thực sự không quan tâm Mẹ Nấm nói gì về Trump, hay những khúc mắc cá nhân của chị ấy với một số người khác. Cái tôi muốn nói tới là cách chúng ta đối xử với một ý kiến trong xã hội.

Ở đây không cần thiết phải đặt ra vấn đề tự do ngôn luận theo nghĩa hẹp (tôi sẽ nói rõ sau tại sao lại hẹp), vì không có ai trong cuộc bị cấm nói hay bị trừng phạt sau khi nói.

Tuy vậy, một ý kiến liên quan đến một vấn đề công cộng, dù đúng hay sai, dù thái độ có kẻ cả hay ngạo mạn đến đâu, cũng không nên là cái cớ để mạt sát và xúc phạm cá nhân người nói. Thái độ như của Mẹ Nấm có thể được tìm thấy ở tất cả các phe chứ không riêng gì chị ấy. Và tôi thấy ý kiến, quan điểm hay thái độ của Mẹ Nấm cũng hết sức bình thường. Chắc ai cũng nhiều lần có ý kiến và thái độ kiểu đó.

Ở cả phe ủng hộ lẫn chống đối Trump, luôn có những người coi việc mạt sát, xúc phạm đối phương là cần thiết. Đó là điều, dù là lẽ dĩ nhiên trong xã hội, vẫn không phải là thứ hay ho gì. Ta dìm chết quan điểm của người khác và dìm cơ hội đối thoại cởi mở xuống bùn. Dù phe nào thắng thì tất cả cũng đều bại.

Tôi viết điều này với tư cách là người có rất nhiều bất đồng với Trump. Nhưng tôi thành thật tôn trọng những ai ủng hộ ông ấy, và cực kỳ không tán thành với cách một số bạn chống Trump đang thể hiện.

Ta thường đòi bình quyền, tự do ngôn luận, ứng xử đẹp đẽ khi bản thân mình bị đau. Người khác cũng nghĩ tương tự khi ta làm họ đau. Ngày nay ta dìm Mẹ Nấm xuống bùn, ngày mai kẻ xuống bùn rất có thể chính là ta. Vòng xoáy bạo lực ngôn từ cứ thế tiếp diễn, nghiền nát mọi ý kiến, và vô hình trung, hủy hoại tự do ngôn luận theo nghĩa rộng.

Tự do ngôn luận theo nghĩa hẹp chỉ quan tâm đến việc chính quyền có can thiệp vào quyền nói của thường dân hay không. Tự do ngôn luận theo nghĩa rộng lại quan tâm đến việc nền văn hóa của một xã hội có nuôi dưỡng được những hạt mầm ngôn luận hay không. Hai vấn đề rất khác nhau, và tôi luôn cho rằng vấn đề sau lớn hơn nhiều vấn đề trước.

Nếu mảnh đất văn hóa của chúng ta quá cộc cằn, hoặc quá độc hại, không ý kiến nào có thể nảy mầm trên đó được, chứ chưa nói tới phát kiến. Cái thay đổi mà ta muốn con cháu ta được hưởng, là một mảnh đất lành, nơi chúng có thể tự do bay nhảy mà không sợ dẫm phải mảnh chai.

Tôi viết ra điều này, hoàn toàn ý thức được chuyện sẽ chẳng thay đổi được ai. Ai đang ở phe nào thì vẫn ở yên phe đó. Và tôi thậm chí cũng sẽ ăn chửi. Tôi chỉ muốn nói với những bạn còn trăn trở với một môi trường ngôn luận tốt hơn rằng, luôn có tôi góp một tay cùng với các bạn. Cảm ơn các bạn đã lên tiếng.

Chuyện Mẹ Nấm, “Qua” có đôi lời thưa chuyện cùng anh chị em

https://baotiengdan.com/2020/03/30/chuyen-me-nam-qua-co-doi-loi-thua-chuyen-cung-anh-chi-em/

Chuyện Mẹ Nấm, “Qua” có đôi lời thưa chuyện cùng anh chị em

Phạm Lê Vương Các

30-3-2020

Mấy hổm rày “Qua” rất phiền muộn về việc chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (tức Mẹ Nấm) bị những người anh chị em thiện lành của “Qua” phê phán và chỉ trích gay gắt vì phát ngôn “nước Mỹ chưa vĩ đại” và “đừng tin lời lãnh đạo (ám chỉ tổng thống Trump)” của chị Quỳnh.

Sự việc của chị Quỳnh, nhưng mà không phải là chuyện riêng của chị Quỳnh, mà nó là chuyện chung vì nó liên quan đến quyền tự do ngôn luận, các định kiến phân biệt đối xử, và nhân phẩm của tất cả chúng ta. Vì vậy, “Qua” có đôi lời xin thưa chuyện với anh chị em.

Anh chị em thiện lành thân mến! Trở về hơn 10 năm trước, đó là khi chị Quỳnh còn ở trong nước, Chị lên tiếng phê phán các vấn đề chưa tốt, chưa vĩ đại của Việt Nam, trong đó nhiều quan điểm chỉ trích giới lãnh đạo Việt Nam, thì chị Quỳnh đã phải hứng chịu những gì?

Hồi đó chị Quỳnh cũng bị gọi là kẻ vô ơn. Đang sống trong đất nước VN mà lại đi nói xấu đảng và nhà nước. Rồi chị Quỳnh nghe không ít tiếng xua đuổi, kiểu như “nói xấu VN như vậy thì cút qua Mỹ mà sống”.

Kế nữa là người ta lôi chuyện đời sống hôn nhân riêng tư của chị Quỳnh ra xào nặn, mô tả Chị như một người phụ nữ có đời sống hôn nhân thiếu chuẩn mực, thiếu lành mạnh, đôi khi mang tính bôi nhọ, xúc phạm.

Rồi từ tên Mẹ Nấm, chị Quỳnh bị mỉa mai thành tên Nấm độc. Cuối cùng chị bị bắt và kết án 10 năm tù vì lý do “tuyên truyền gây mất niềm tin của quần chúng nhân dân đối với lãnh đạo”.

Trong các anh chị em chúng ta ngày đó, khi nghe những lời lẽ như vậy, anh chị em rất dị ứng đúng không, và hay gọi đó là tư duy lập luận của đám “bò đỏ”, “Ak 47”, hoặc Dư luận viên.

Và giờ chị Quỳnh qua Mỹ, vẫn nói như cách mà chị vẫn hay bày tỏ ở VN, phê phán các vấn đề công của nước Mỹ, bao gồm giới lãnh đạo nước Mỹ, thì lại bị các anh chị em phản ứng. Nếu như sự phản ứng đó được thực hiện bằng phương pháp tranh luận lý lẽ thì không có gì để nói. Còn đằng này, nhìn cách phản ứng của anh chị em, “Qua” thấy nó rất giống như điều mà chị Quỳnh đã từng nếm trải khi còn ở Việt Nam. Vẫn là cách gọi Nấm độc, vẫn là lập luận gọi chị là kẻ vô ơn, rồi đem chuyện đời sống hôn nhân riêng tư của Quỳnh ra bêu riếu, rồi lập trang kiến nghị thu thập chữ ký đòi đuổi Quỳnh về lại Việt Nam.

Như vậy là đối xử không công bằng, mang định kiến phân biệt đối xử với chị Quỳnh. Nói theo ý ta thì sống, trái theo ý ta thì chết, có phải vậy không?

“Qua” biết không phải anh chị em nào ở Mỹ cũng hành xử với chị Quỳnh như vậy. Đó chỉ là một số ít thôi, nhưng số ít này sẽ không dừng lại. Điều “Qua” lấy làm tiếc là một số anh em của “Qua”, vì có mâu thuẫn, hiềm khích trước đó với chị Quỳnh, nhân lúc chị Quỳnh bị hắt hủi, nếu không chìa tay ra được sao đành nỡ lòng… đưa chân đạp luôn. Như vậy là không ổn chút nào.

Chị Quỳnh, hay “Qua”, cũng như bao người khác cũng đều có những khiếm khuyết trong quan hệ ứng xử, từ công việc cho đến chuyện tình cảm. Điều đó có thể làm nhiều anh chị em không thích hoặc ghét bỏ. Nhưng đừng vì sự yêu hay ghét mà vùi dập nhau một cách không thương tiếc bằng các ngôn từ khiếm nhã và ứng xử thiếu khoan dung với nhau.

Thấy thích thì chơi, thấy hợp thì làm việc cùng nhau. Nếu không được như vậy thì ít ra khi gặp nhau trên mạng lẫn ngoài đời thì cũng nên chào hỏi nhau mang tính chất xã giao cũng được. Chứ kéo nhau lên mạng vạch mặt nhau để làm gì, lên án nhau để làm gì? Để rồi ngày hôm nay người này theo phe này, người kia theo phe kia, lời qua tiếng lại để được gì?

Điều “Qua” muốn nói với các anh chị em là, chúng ta nên lưu ý đến quyền tự do ngôn luận của chúng ta, trong đó cần phân biệt rõ giữa vấn đề công và chuyện cá nhân. Đối với các vấn đề công như chính sách, quốc gia, giới lãnh đạo chính trị… các anh chị có thể thoải mái vô tư phê phán hay châm biếm. Nhưng đối với vấn đề thuộc về tính cá nhân, chẳng hạn như đề cập đến một cá nhân không có quyền lực, mong anh chị em cân nhắc thận trọng khi phát ngôn để không gây tổn thương đến họ, ảnh hưởng đến đời sống riêng tư của người ta.

Về việc chị Quỳnh bày tỏ quan điểm của mình gần đây, rõ ràng chị ấy chỉ nêu lên các hạn chế về các vấn đề công tại Mỹ, đó là “vấn đề y tế của nước Mỹ”, “nước Mỹ chưa vĩ đại” và “đừng tin lời lãnh đạo”. Các anh chị có thể phản biện lại bằng cách lập luận đối đáp lại các vấn đề này, nhưng xin đừng tấn công vào tính cá nhân của chị Quỳnh như ví chị Quỳnh là kẻ vô ơn, nhân cách xấu xa, hay miệt thị tên gọi của chị, và đòi tống khứ chị ấy về lại VN.

Nói một cách dễ hiểu, nếu chị Quỳnh vẽ một bức tranh đen tối về nước Mỹ. Phản biện đúng của anh chị trong trường hợp này là vẽ lại một bức tranh về nước Mỹ tươi đẹp hơn, chứ không được phép vẽ một bức tranh biến chị Quỳnh thành ác quỷ hay gái đứng đường.

Đó mới chính là tự do ngôn luận trên cơ sở tôn trọng sự khác biệt!

Các anh chị em thiện lành của “Qua” thân mến. Điều cuối cùng mà “Qua” muốn thưa chuyện với anh chị em là, chúng ta đang lên tiếng đấu tranh để xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn, trong đó Nhân phẩm và Nhân quyền cần phải được đặt lên hàng đầu. Thiếu tôn trọng hai yếu tố này trong lời nói và trong hành động là chúng ta đã đi ngược lại giá trị mà chúng ta đang theo đuổi. Điều này sẽ thật sự nguy hiểm hơn khi chúng ta trở thành một nhà lãnh đạo chính trị hay một nhà hoạt động xã hội có ảnh hưởng đến công chúng.

Thực tế cho thấy, các tội ác thường bắt nguồn từ sự thiếu tôn trọng chính kiến khác biệt, thiếu lòng khoan dung khi đối xử với nhau, và khinh miệt nhân phẩm và nhân quyền. “Qua” mong anh chị em, cũng như “Qua”, nếu có bất đồng hãy đối xử với nhau bằng tình anh em.

“Qua” yêu thương tất cả các anh chị em!

COVID-19: Hành động của người Mỹ luôn ngoài tưởng tượng của nhiều người

https://trithucvn.net/blog/covid-19-hanh-dong-cua-nguoi-my-luon-ngoai-tuong-tuong-cua-nhieu-nguoi.html

COVID-19: Hành động của người Mỹ luôn ngoài tưởng tượng của nhiều người

  • Thứ Ba, 31/03/2020

Tính cho đến ngày 30/3, viêm phổi Vũ Hán (còn gọi là Viêm phổi Trung Cộng, COVID-19) ở Mỹ đã đứng đầu thế giới với hơn 142.000 ca nhiễm, kết quả này có lẽ khiến nhiều người không hiểu tại sao chỉ trong khoảng thời gian nửa tháng mà dịch bệnh ở Mỹ lại bùng phát chóng mặt như vậy? Phải chăng nước Mỹ đã mất khả năng kiểm soát dịch bệnh? Dưới đây là bài viết của tác giả Nhị Đại Gia với quan điểm cá nhân về việc này.

Tàu bệnh viện USNS Comfort đến cảng New York ngày 30/3/2020.

Tàu y tế USNS Comfort T-AH-20 của Hải quân Mỹ (Nguồn: Getty Images).

Trước tiên cần hiểu rõ là dữ liệu chẩn đoán nhiễm viêm phổi Vũ Hán ở Mỹ tăng vọt gần đây có liên quan chặt chẽ đến việc chẩn đoán nghiêm ngặt trên quy mô lớn được áp dụng gần đây, cho thấy có thể dịch bệnh thực sự đã bùng phát ở Mỹ từ cuối tháng Hai sau khi dịch bệnh đi vào châu Âu, chẳng qua vào thời điểm đó số người được xét nghiệm chẩn đoán còn quá hạn chế. Chỉ sau khi dịch bệnh bùng phát ở châu Âu, đặc biệt là Ý và Tây Ban Nha, khi đó Mỹ mới thực sự bắt đầu “nhập cuộc”, bắt đầu triển khai công nghệ kiểm tra phát hiện nhanh nhiễm virus corona, nhưng rõ ràng là khi đó đã quá muộn. Bang New York với dân số đông và hệ thống giao thông công cộng phát triển nhất chính là nơi chịu thiệt hại nhất.

Tình trạng lây lan dịch bệnh ở Mỹ có liên quan đến sự không nhất quán trong chính sách phòng ngừa và kiểm soát dịch bệnh của các bang trước khi Tổng thống Donald Trump tuyên bố tình trạng khẩn cấp quốc gia. Như chúng ta đã biết, quyền lực của Chính phủ Mỹ được phân chia, chúng tương tác nhau mà không chi phối nhau. Quyền lực của mỗi tiểu bang là rất lớn, trước đó công tác phòng ngừa và kiểm soát dịch bệnh mỗi tiểu bang đều tự quyết dựa trên tình hình riêng, dẫn đến sự khác biệt về mức độ tại từng nơi, tình trạng không nhất quán này gây vô số vấn đề bất cập. Trước siêu dịch chưa từng có này, các nhà lãnh đạo ở châu Âu và Mỹ, đặc biệt là ông Trump, ban đầu mỗi người mỗi mức xem thường khác nhau, dẫn đến sự chậm trễ nghiêm trọng tại một số nước.

Không chỉ châu Âu và Mỹ bị sa lầy trong đại dịch lần này, thực tế những nước không đáp ứng yêu cầu “bạn bè” của Trung Quốc đều có vấn đề cố hữu trong hệ thống: không thể nhanh chóng ra quyết sách. Vì trong quá trình ra quyết sách quan trọng liên quan đến lợi ích công, họ phải theo trình tự một cách khoa học hoặc bị kiểm soát từ cán cân quyền lực, trước tiên phải xem xét sự cân bằng giữa quyền lợi công chúng và tổn thất xã hội. Điều này thường dẫn đến quyết sách của họ không thể tùy tiện nhanh chóng muốn gì có ngay mà phải triển khai dần theo sự phát triển của tình hình, mọi việc chỉ được thực hiện sau khi có được đồng thuận của đông đảo công chúng.

Ví dụ, “lệnh ở nhà” hiện đang được thi hành trên nhiều tiểu bang của Mỹ, nếu đưa ra cách đây một tháng mà buộc mọi người chấp hành thì khó thực hiện được: khi đó số ca nhiễm được chẩn đoán tại các tiểu bang chỉ lác đác, càng không thể thực thi trạng thái khẩn cấp, trong khi những người dân đã quen sống trong tự do rõ ràng không thể tuân theo “lệnh ở nhà” cưỡng ép khi mà họ không thấy tình hình có gì cấp bách.

Tương tự, kế hoạch kích thích kinh tế chưa từng thấy trong lịch sử Mỹ trị giá 2,2 nghìn tỷ USD (đô la Mỹ) của Trump, nếu đưa ra cách đây một tháng là không thể thực hiện, ngay cả khi thị trường chứng khoán nhiều lần lao dốc và vài ngày trước khi dịch bệnh đã rất cấp bách thì vẫn còn 8 Thượng nghị sĩ phản đối, hệ quả là phải chờ đợi cho đến khi có đồng thuận thì mới có thể thông qua.

Mức độ hiệu quả của việc ra quyết sách như thế nào còn phụ thuộc vào cơ cấu hệ thống quyền lực. Ở một nơi mà về cơ bản suy nghĩ của lãnh đạo chính là luật pháp thì thường xuất hiện hiệu quả đáng kinh ngạc trong việc “tập trung lực lượng giải quyết việc lớn”. Hiệu quả này ngoài lấy việc hy sinh các quyền và lợi ích cơ bản của người dân làm cơ sở thì còn phụ thuộc vào phẩm chất cá nhân của người ra quyết sách, thường là độc đoán và mờ ám, dễ bỏ qua nhu cầu của các tầng lớp xã hội khác, dẫn đến một số nguy cơ tiềm ẩn lâu dài. Giống như một số người Trung Quốc tự hào về “phong tỏa thành phố” mà không quan tâm đến bảo vệ những thiệt hại về quyền và lợi ích của lớp người dưới đáy xã hội, như vậy e rằng nguy hại tiềm ẩn lâu dài do đình trệ kinh tế đột ngột gây ra sẽ sớm thấy ngay trong năm nay.

Cơ cấu quyền lực với tính chế ước cân bằng giữa các bên khiến những quyết sách thường đi cùng vô số tranh luận và đấu tranh trì hoãn, vì vậy không có gì ngạc nhiên khi nước Mỹ phản ứng không kịp trước tấn công bất ngờ của dịch bệnh thế kỷ này. Ở một mức độ nào đó, dĩ nhiên có nguyên nhân vì sự chậm chạp của lãnh đạo, nhưng nguyên nhân gốc rễ là bối cảnh của quá trình ra quyết sách của quốc gia. Có vẻ như nhiều người Trung Quốc thích cười nhạo những cãi vã bất tận và thậm chí là ẩu đả diễn ở một số quốc hội, nhưng thực tế nhìn từ khoa học quyền lực chính trị thì điều đó được lập trình để ngăn chặn hành vi độc đoán, không có cách nào khác là phải vận hành như thế.

Để hiểu rõ điều này, chúng ta có thể tham khảo vấn đề tại sao người Mỹ bị ám ảnh bởi quyền sở hữu súng: theo lý thông thường, với mỗi năm xảy ra nhiều vụ xả súng khiến vô số người mất mạng thì việc cấm sở hữu súng là điều đương nhiên. Tuy nhiên, đối với người Mỹ, quyền sở hữu súng đại diện cho sự bảo đảm tự do, tài sản và sự công bằng; họ chấp nhận chi trả giá một chút để bảo vệ những giá trị thiêng liêng này.

Tình trạng dịch bệnh bùng phát như hiện nay chính là cái giá mà người Mỹ sẵn sàng chi trả. Ngay cả khi có thể quay ngược thời gian thì cũng không thể thay đổi kết quả này. Mặc dù phải trả giá như vậy, nếu bạn theo dõi kỹ giới truyền thông Mỹ bạn sẽ hiếm thấy xu thế ngôn luận thể hiện hối tiếc rằng trong cả tháng qua không bắt chước cách làm của Trung Quốc: vì đơn giản họ không thể chấp nhận cách làm như vậy. Sự công khai và minh bạch thông tin khiến người dân Mỹ thản nhiên chấp nhận khi dịch bệnh nhanh chóng chuyển sang tình trạng tồi tệ: tình hình tại tiểu bang New York rất nghiêm trọng, nhưng Thống đốc Cuomo vẫn rất được tín nhiệm. Ngày nào ông cũng xuất hiện trước truyền hình để giảng giải về tình hình dịch bệnh, công bố các biện pháp, kêu gọi viện trợ, và thậm chí công khai cãi nhau với em trai là phóng viên… Một người có phải là người chân thành không, có hết mình vì công việc không, công chúng tự biết đánh giá.

(Ảnh: Shutterstock)

Tuy vậy, lợi thế của hệ thống “chậm nửa nhịp” này cũng nằm ở chỗ: chuyển hướng chậm, nhưng luôn tìm được hướng ưu trội hơn, và một khi được tìm được hướng sẽ hình thành sức mạnh tổng hợp mạnh mẽ. Đặc biệt là khi họ thực sự nhận thức được mối đe dọa của virus sẽ rất nhanh chóng chấp nhận thực tế, đất nước đang trong tình trạng rời rạc sẽ bất ngờ chuyển sang trạng thái tập trung sức mạnh vì mục tiêu chung. Sau khi tiểu bang New York báo thông tin thiếu hụt nhân viên y tế thì đã có hơn 40.000 người tự nguyện ghi danh, không cần Chính phủ phải tổ chức bất kỳ “đội cứu trợ New York” nào. Ngày nào tôi cũng theo dõi tin tức, ngoài thông tin tình hình dịch bệnh có thể thấy nhiều thông tin hay khác như những khách hàng để lại lại món tiền tip khá cao cho đội ngũ nhân viên nhà hàng nhằm hỗ trợ khó khăn, hoạt động tích cực cung cấp đồ miễn phí trong cộng đồng, trẻ em gửi thiệp chúc mừng cho những người xa lạ đang nỗ lực làm nhiệm vụ, không đâu thấy người ta hô hào khẩu hiệu “New York cố lên, New York ráng trụ vững”

Ngay cả trong tình huống tồi tệ như vậy mà tỷ lệ ủng hộ Trump vẫn đạt mức cao mới, bất chấp rất nhiều phát ngôn sai lầm của Trump. Việc người Mỹ tăng cường ủng hộ Tổng thống đương nhiệm khi đất nước gặp phải thảm họa lớn là truyền thống chưa bao giờ bị phá bỏ, đó cũng là đặc điểm của dân Mỹ rất đáng tìm hiểu.

Tóm lại, có đất nước cứ khi gặp thảm họa là nghĩ đến việc gửi tiền cho người dân để giảm bớt gánh nặng, cũng có đất nước khi gặp khó khăn lại đòi quyên góp của người dân, thực tế những quyết sách này không cùng xuất phát điểm, vì vậy về cơ bản không thể so sánh với nhau được.

Vậy thì tình hình dịch bệnh ở Mỹ có vượt khỏi tầm kiểm soát? Có ngoài sức chịu đựng của hệ thống y tế?

Sau khi nước Mỹ quán triệt thực hiện khái niệm “khoảng cách xã hội”, theo quy luật thông thường thì để dịch bệnh đạt đến đỉnh điểm vẫn cần thêm một thời gian, nhưng không còn xa. Là quốc gia có nguồn lực y tế mạnh nhất trong số các quốc gia phát triển, mặc dù số ca mắc bệnh đã tăng lên cao nhất thế giới nhưng tỷ lệ tử vong vẫn luôn giữ ở mức khoảng 1,5%, tỷ lệ tử vong này tương đối thấp so với các nước khác, cho thấy tài nguyên y tế đáng tin cậy của Mỹ dưới áp lực to lớn như vậy. Với đầu tư nhiều bệnh viện cabin và nguồn lực y tế quân sự, tin rằng tình hình sẽ được giải quyết tốt hơn nữa. Còn “luật cơ bản” chống lại dịch bệnh là vắc-xin, dựa theo tiến trình hiện tại thì rất có khả năng Mỹ sẽ là nước đầu tiên nghiên cứu được. Sau khi ông Trump đưa ra “Luật sản xuất quốc phòng”, các công ty lớn của Mỹ bắt đầu điều chỉnh dây chuyền sản xuất theo yêu cầu, bắt đầu đẩy mạnh năng lực sản xuất vật tư y tế; các lỗ hổng như máy thở và khẩu trang dự kiến sẽ sớm được lấp đầy, chúng ta hoàn toàn có thể tin vào thực lực công nghiệp vào khả năng huy động sức mạnh của Mỹ.

Nếu chỉ nhìn vào một số thông tin trong nước, có thể dễ có cảm nghĩ rằng nước Mỹ sắp sụp đổ. Nhưng tôi vẫn cảm thấy vững tin hơn vào nước Mỹ thông qua dịch bệnh này. Trong thời gian dịch bệnh bùng phát, nhiều siêu thị lớn ở Mỹ đã mở cửa trước một giờ đặc biệt dành cho người già và người khuyết tật mua sắm. Ngoại trừ giấy vệ sinh vốn khan hiếm thì thực sự không thiếu thứ gì. Không có gì khác biệt, bầu không khí của toàn xã hội vẫn rất bình tĩnh, trật tự và hòa bình. Ở Los Angeles là nơi dịch bệnh không nghiêm trọng (hiện số trường hợp nhiễm bệnh được chẩn đoán chỉ là hơn 1000), dù tại các tuyến đường huyết mạch chính lưu lượng giao thông đã giảm đáng kể, nhưng không hoàn toàn đứng yên. Dù hiện tại “lệnh ở nhà” áp dụng tại các thành phố lớn của Mỹ là hạn chế nghiêm ngặt nhất trong lịch sử Mỹ, nhưng thực tế so với biện pháp “phong tỏa thành phố” của Trung Quốc thì còn kém xa. Quyền tự do đi lại của cá nhân vẫn được đảm bảo tương đối, không có các cô chú của ủy ban khu phố giám sát bạn, cũng không có người đeo băng tay đỏ để kiểm tra thẻ đi lại, đừng nói đến việc ai đó chặn khu vực nhà bạn. Xã hội Mỹ vẫn chính yếu phụ thuộc vào kỷ luật tự giác của công dân. Tính tự kỷ luật này đích thực là tinh thần tự tin và trách nhiệm.

Một quốc gia trung tâm thống trị hai cuộc chiến tranh thế giới sẽ không bị khủng hoảng suy sụp vì một trận dịch khốc liệt. Hành động của người Mỹ luôn ngoài tưởng tượng của chúng ta!

Nhị Đại Gia

(Bài viết đại diện cho quan điểm của cá nhân tác giả)

Giá một thùng dầu rẻ hơn cốc bia ở Canada

https://news.zing.vn/gia-mot-thung-dau-thap-hon-gia-mot-coc-bia-o-canada-post1066720.html

Giá một thùng dầu rẻ hơn cốc bia ở Canada

102331301_oil_barrels.530x298.jpg

WCS, một trong những loại dầu thô giá rẻ phổ biến tại Bắc Mỹ, rớt giá xuống còn 4,18 USD/thùng – rẻ hơn cả một cốc bia ở Canada.

"Một cốc bia ở Canada có thể tiêu tốn của quý vị khoảng 5 USD. Nhưng giờ, quý vị có thể mua một thùng dầu với giá thấp hơn thế", CNBC viết.

Các chuyên gia cho biết giá của một thùng dầu Western Canada Select (WCS) là 4,18 USD. "Quý vị sẽ không bao giờ tin nổi cho đến khi tận mắt nhìn vào màn hình giao dịch", CNBC nhận xét.

Trên thực tế, WCS không được sử dụng nhiều như West Texas Intermediate (WTI) vì pha trộn nặng hơn và có nhiều tính axit. Do vậy, WCS có giá thấp hơn khá nhiều so với WTI.

Tuy nhiên, hơn 4 USD cho một thùng dầu vẫn là mức giá không thể tin được.

Gia mot thung dau re hon coc bia o Canada hinh anh 1 canadian_beer.1585595766021.png
Giá dầu WCS giảm xuống còn 4,18 USD/thùng. Ảnh: Bloomberg.

Theo các thương gia, lý do khiến giá dầu sụt giảm là khi thị trường Trung Quốc gần như đóng cửa, dầu không được vận chuyển đến châu Á. Khách hàng ở Vịnh Mexico cũng không mấy hứng thú với WCS vì dầu đã có ở khắp mọi nơi.

"Cú sốc cầu có tác động cực kỳ tiêu cực đối với giá dầu và đưa giá dầu thô đất liền về mức âm", Goldman Sachs nhận định hôm 30/3.

Nói cách khác, các nhà sản xuất dầu thô đang trả tiền cho người mua thay vì nhận tiền.

Vì sao họ sẵn sàng chịu lỗ? Bởi chi phí đóng cửa và mở lại giếng dầu là rất đắt đỏ, trong khi giá có thể tăng trở lại trong một vài tháng tới.

Theo CNBC, trong phiên giao dịch hôm 30/3, giá dầu WTI có lúc giảm 9,5% xuống còn 19,35 USD/thùng, thấp nhất trong vòng 18 năm. Giá dầu Brent cũng giảm 12% xuống 22,95 USD/thùng. Đến sáng ngày 31/3, giá đã bật tăng trở lại. Mỗi thùng WTI được bán với giá 20,65 USD, trong khi một thùng Brent có giá 22,94 USD.

Thủ tướng chỉ thị: Cách ly toàn xã hội từ 0 giờ 1/4 trên phạm vi toàn quốc

https://cafef.vn/thu-tuong-chi-thi-cach-ly-toan-xa-hoi-tu-0-gio-1-4-tren-pham-vi-toan-quoc-20200331121316189.chn

Thủ tướng chỉ thị: Cách ly toàn xã hội từ 0 giờ 1/4 trên phạm vi toàn quốc

31-03-2020

Thủ tướng chỉ thị: Cách ly toàn xã hội từ 0 giờ 1/4 trên phạm vi toàn quốc

Thủ tướng Chính phủ vừa ban hành Chỉ thị số 16/CT-TTg về thực hiện các biện pháp cấp bách phòng, chống dịch COVID-19. Theo đó, thực hiện cách ly toàn xã hội trong vòng 15 ngày kể từ 0 giờ ngày 1/4/2020 trên phạm vi toàn quốc theo nguyên tắc gia đình cách ly với gia đình, thôn bản cách ly với thôn bản, xã cách ly với xã, huyện cách ly với huyện, tỉnh cách ly với tỉnh, phân xưởng, nhà máy sản xuất phải bảo đảm khoảng cách an toàn, đeo khẩu trang, thực hiện khử trùng, diệt khuẩn theo quy định.

Nội dung Chỉ thị như sau:

Dịch bệnh COVID-19 đã bùng phát trên phạm vi toàn cầu làm trên 72 vạn người mắc, gần 3,5 vạn người tử vong ở trên 200 quốc gia, vùng lãnh thổ và chưa có dấu hiệu dừng lại. Ở Việt Nam, số ca mắc đang tăng nhanh từng ngày và có nguy cơ cao lây nhiễm trong cộng đồng. Dự báo, dịch bệnh sẽ lây lan nhanh trên diện rộng, đe dọa nghiêm trọng đến tính mạng, sức khỏe con người và kinh tế – xã hội của đất nước.

Thực hiện Lời kêu gọi của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, với tinh thần coi trọng sức khỏe và tính mạng của con người là trên hết, để tiếp tục chủ động ngăn chặn, kiểm soát dịch bệnh, Thủ tướng Chính phủ yêu cầu các Bộ, cơ quan ngang bộ, cơ quan thuộc Chính phủ, Ủy ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương tập trung cao độ thực hiện các biện pháp phòng chống dịch đã đề ra, nhất là Chỉ thị số 15/CT-TTg ngày 27 tháng 3 năm 2020, tuân thủ các chỉ đạo của Ban chỉ đạo quốc gia phòng, chống dịch COVID-19, thực hiện có hiệu quả các biện pháp cấp bách sau:

1. Thực hiện cách ly toàn xã hội trong vòng 15 ngày kể từ 0 giờ ngày 01 tháng 4 năm 2020 trên phạm vi toàn quốc theo nguyên tắc gia đình cách ly với gia đình, thôn bản cách ly với thôn bản, xã cách ly với xã, huyện cách ly với huyện, tỉnh cách ly với tỉnh, phân xưởng, nhà máy sản xuất phải bảo đảm khoảng cách an toàn, đeo khẩu trang, thực hiện khử trùng, diệt khuẩn theo quy định. Yêu cầu mọi người dân ở tại nhà, chỉ ra ngoài trong trường hợp thật sự cần thiết như mua lương thực, thực phẩm, thuốc men, cấp cứu, làm việc tại nhà máy, cơ sở sản xuất, cơ sở kinh doanh dịch vụ, hàng hóa thiết yếu không bị đóng cửa, dừng hoạt động và các trường hợp khẩn cấp khác; thực hiện nghiêm việc giữ khoảng cách tối thiểu 2m khi giao tiếp; không tập trung quá 2 người ngoài phạm vi công sở, trường học, bệnh viện và tại nơi công cộng.

Thủ tướng Chính phủ yêu cầu toàn thể nhân dân tự giác chấp hành các yêu cầu, các biện pháp phòng chống dịch, tích cực tham gia khai báo y tế tự nguyện, thực hiện đầy đủ các biện pháp tự bảo vệ mình, gia đình mình và tham gia có trách nhiệm với các hoạt động phòng, chống dịch của các cơ quan chức năng và cộng đồng; người đứng đầu doanh nghiệp, cơ sở sản xuất, cơ sở kinh doanh hàng hóa, dịch vụ chịu trách nhiệm áp dụng các biện pháp phòng, chống dịch tại cơ sở mình, bảo đảm sức khỏe, an toàn cho người lao động.

2. Bộ Y tế, Bộ Công an, Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội, Ủy ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh phải thần tốc, cương quyết, dồn mọi nguồn lực và bằng mọi giải pháp xử lý triệt để các "ổ dịch" tại Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội), Quán bar Buddha (thành phố Hồ Chí Minh); tranh thủ từng giờ, từng phút để truy vết, áp dụng các biện pháp phù hợp đối với tất cả các trường hợp có nguy cơ, tiếp xúc với người bệnh, người qua lại "ổ dịch"; tiếp tục kêu gọi người dân đã qua lại các "ổ dịch" này khai báo y tế và yêu cầu liên hệ để được xét nghiệm. Yêu cầu Bộ Công an phối hợp với ngành y tế lập danh sách những người liên quan đến các hoạt động của Công ty Trường Sinh có nguy cơ lây nhiễm để theo dõi y tế, giám sát, cách ly, xử lý nhanh triệt để các nguồn lây dịch bệnh.

Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố có liên quan phối hợp chặt chẽ với các Bộ và 2 Thành phố thực hiện tốt nhiệm vụ này. Thực hiện cách ly tại gia đình, khai báo y tế để phân loại, xét nghiệm và cách ly tập trung nếu cần thiết đối với người đã qua lại Bệnh viện Bạch Mai từ ngày 12 tháng 3 năm 2020; giao chính quyền cơ sở tổ chức giám sát chặt chẽ tại từng gia đình.

Bộ Công an và Uỷ ban nhân dân cấp tỉnh tiếp tục khẩn trương thực hiện rà soát, kiểm tra y tế, cập nhật tình hình sức khỏe của những người đã nhập cảnh từ ngày 8 tháng 3 năm 2020 nhưng chưa áp dụng cách ly; lập danh sách những người đã tiếp xúc trực tiếp, tiếp xúc gần để phân loại sàng lọc, áp dụng biện pháp cách ly phù hợp (cách ly tập trung, tại nhà, cơ sở lưu trú).

3. Các cơ quan, đơn vị nhà nước bố trí cho cán bộ, công chức, viên chức sử dụng công nghệ thông tin làm việc tại nhà; chỉ những trường hợp thật sự cần thiết như trực chiến đấu, trực cơ quan, cung ứng hàng hóa dịch vụ thiết yếu, xử lý tài liệu mật và các nhiệm vụ cần thiết khác theo yêu cầu mới đến làm việc tại công sở; tăng cường tổ chức họp trực tuyến. Người đứng đầu chịu trách nhiệm về việc cán bộ, nhân viên lây nhiễm dịch bệnh do không chấp hành nghiêm quy định phòng, chống dịch tại công sở.

4. Bộ Giao thông vận tải, Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố chỉ đạo cơ bản dừng hoạt động vận chuyển hành khách công cộng. Hạn chế tối đa việc di chuyển từ địa bàn, khu vực này sang địa bàn, khu vực khác; dừng việc di chuyển từ vùng có dịch đến các địa phương khác, trừ trường hợp đặc biệt vì lý do công vụ và các trường hợp cung cấp lương thực, thực phẩm, nhu yếu phẩm cần thiết, xe đưa đón công nhân, chuyên gia của các doanh nghiệp, chuyên chở nguyên vật liệu sản xuất.

5. Giao Bộ Y tế:

a) Chỉ đạo các bệnh viện thực hiện các quy trình và quản lý chặt chẽ, tránh lây nhiễm chéo trong bệnh viện; kiểm soát chặt chẽ, yêu cầu kê khai y tế bắt buộc đối với bệnh nhân, người nhà, người chăm sóc bệnh nhân; mỗi một bệnh nhân chỉ được một người chăm sóc; dừng việc thăm bệnh nhân tại các cơ sở y tế. Có quy định chặt chẽ về tiếp nhận bệnh nhân, không để một cá nhân lây nhiễm làm ảnh hưởng đến hoạt động của toàn bộ bệnh viện.

b) Đề xuất cụ thể cơ chế, chính sách hỗ trợ doanh nghiệp trong nước sản xuất trang thiết bị, dụng cụ y tế, đặc biệt là máy thở, máy theo dõi bệnh nhân, máy truyền dịch, máy lọc máu, báo cáo Phó Thủ tướng Chính phủ Trịnh Đình Dũng chỉ đạo.

c) Báo cáo Thủ tướng Chính phủ các phương án, kịch bản và khả năng ứng cứu đối với trường hợp khẩn cấp về dịch vào chiều ngày 31 tháng 3 năm 2020.

d) Tổ chức, sắp xếp việc tiếp tục khám chữa bệnh tại Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội), bảo đảm an toàn cho cán bộ, nhân viên y tế và nhân dân theo đề nghị của Ban Chỉ đạo và Bộ Y tế.

đ) Xem xét, xử lý các kiến nghị của Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội, hỗ trợ, tạo điều kiện cho Hà Nội kiểm soát dịch bệnh trên địa bàn.

6. Bộ Y tế tổng hợp và định kỳ công bố 2 lần/ngày kết quả xét nghiêm dương tính ở các địa phương, bảo đảm chính xác.

7. Tạm thời đóng cửa các cửa khẩu chính, cửa khẩu phụ dành cho người qua lại từ 00 giờ ngày 01 tháng 4 năm 2020 trên tuyến biên giới với Lào và Campuchia. Kiểm soát chặt chẽ việc nhập cảnh qua các cửa khẩu quốc tế trên các tuyến biên giới đường bộ; tất cả người nhập cảnh từ Lào, Campuchia đều phải cách ly tập trung 14 ngày.

8. Bộ Quốc phòng chỉ đạo tổ chức, sắp xếp, mở rộng các cơ sở cách ly tập trung, tách bạch các trường hợp mới cách ly và đang cách ly, không để lây chéo; tăng cường quản lý đường mòn, lối mở trên các tuyến biên giới.

9. Bộ Công an tăng cường chỉ đạo việc bảo đảm an ninh trật tự, phòng chống tội phạm, nhất là đối với vùng nông thôn.

10. Bộ Tài chính chỉ đạo Tổng cục Hải quan xử lý các vướng mắc trong xuất khẩu khẩu trang vải; yêu cầu các doanh nghiệp kinh doanh bảo hiểm không giới thiệu và triển khai gói bảo hiểm liên quan đến bảo hiểm đối với bệnh COVID-19.

11. Các Bộ, ngành, địa phương và các cơ quan báo chí tiếp tục đẩy mạnh thông tin, tuyên truyền ủng hộ chủ trương bảo vệ sức khỏe của nhân dân, chấn chỉnh một số báo rút tít gây hoang mang, hiểu nhầm. Người chịu trách nhiệm phòng, chống dịch không phát ngôn gây hoảng loạn trong nhân dân.

12. Bộ Công Thương, Ủy ban nhân dân các địa phương chú ý bảo đảm hàng hóa, lương thực, thực phẩm thiết yếu cho nhân dân.

PV

Theo Trí thức trẻ/Chinhphu.vn

World Bank hạ mức tăng trưởng GDP Việt Nam xuống 4,9% trong năm 2020, dự báo sẽ quay lại m ức 7,5% trong năm 2021 và đây là lí do

https://cafef.vn/world-bank-ha-muc-tang-truong-gdp-viet-nam-xuong-49-trong-nam-2020-du-bao-se-quay-lai-muc-75-trong-nam-2021-va-day-la-li-do-20200331131517424.chn

World Bank hạ mức tăng trưởng GDP Việt Nam xuống 4,9% trong năm 2020, dự báo sẽ quay lại mức 7,5% trong năm 2021 và đây là lí do

31-03-2020

World Bank hạ mức tăng trưởng GDP Việt Nam xuống 4,9% trong năm 2020, dự báo sẽ quay lại mức 7,5% trong năm 2021 và đây là lí do

Mặc dù viễn cảnh nền kinh tế Việt Nam vẫn thuận lợi trong trung hạn, nhưng tăng trưởng GDP sẽ bị ảnh hưởng tiêu cực do dịch cúm vi-rút Corona gần đây, nay đã trở thành đại dịch toàn cầu, theo đánh giá mới nhất của World Bank hôm 31/3.

Ước tính sơ bộ cho thấy tốc độ tăng trưởng của nền kinh tế có thể giảm còn khoảng 4,9% năm 2020, nghĩa là giảm khoảng 1,6 điểm phần trăm so với dự báo của World Bank trước đó.

Vì số ca bị nhiễm còn tương đối thấp (tính đến tháng 3/2020), du lịch, chế tạo và chế biến là các ngành chịu tác động tiêu cực quan trọng nhất của dịch bệnh do các chuỗi cung ứng bị gián đoạn.

Áp lực lạm phát dự báo sẽ tăng lên tạm thời, phản ánh bất định về giá lương thực, thực phẩm và nhiên liệu, cũng như khả năng bị gián đoạn thương mại. Trong điều kiện nhiều hộ gia đình hiện nay sinh sống phụ thuộc vào lương, kể cả ở các vùng nông thôn, suy giảm trong các ngành du lịch, khách sạn và nhà hàng, sản xuất và chế biến có thể tạm thời làm tăng tỷ lệ nghèo trong nửa đầu năm 2020.

Vị thế kinh tế đối ngoại được dự báo sẽ xấu đi trong năm 2020 chủ yếu do suy giảm về xuất khẩu dịch vụ (du lịch) và dòng vốn FDI đổ vào ít hơn. Bội chi ngân sách tạm thời tăng lên trong năm 2020 do thu ngân sách thấp hơn và do triển khai gói kích cầu tài khóa nhằm phần nào bù đắp tác động tiêu cực của đại dịch toàn cầu với nền kinh tế Việt Nam.

Nỗ lực củng cố tình hình tài khóa dự kiến sẽ tiếp diễn từ năm 2021 trở đi, qua đó tiếp tục làm giảm tỷ lệ nợ công trên GDP.

Trong trung hạn, tăng trưởng được World Bank dự báo sẽ quay lại lên đến 7,5% trong năm 2021 và hội tụ quanh mức khoảng 6,5% năm 2022 nhờ sức cầu bên ngoài được cải thiện, ngành dịch vụ được củng cố và sản xuất nông nghiệp dần được khôi phục.

Nền kinh tế sẽ lại bật lên sau đại dịch cúm vi-rút cô-rô-na toàn cầu. Tỷ lệ nghèo sẽ tiếp tục giảm hơn nữa, do các điều kiện thị trường lao động dự kiến tiếp tục thuận lợi.

Theo World Bank, trong ngắn hạn, dịch Covid-19 có thể tạo ra tác động bất lợi tăng thêm cho nền kinh tế Việt Nam, nhất là trong các ngành du lịch, chế tạo và chế biến hiện phụ thuộc nhiều vào nền kinh tế toàn cầu.

Tác động ngắn hạn đến nền kinh tế Việt Nam có thể lớn nhưng không kéo dài nếu như dịch bệnh được kiềm chế nhanh chóng , tương tự các đợt dịch bệnh trước đây. Những rủi ro khác trong ngắn hạn là hoạt động kinh tế và dòng chảy thương mại toàn cầu tiếp tục suy giảm do Việt Nam là một trong những nền kinh tế mở cửa nhất hiện nay trên thế giới.

Trong thời gian tới, Việt Nam có thể quản lý được những rủi ro bên ngoài nêu trên bằng cách đa dạng hóa thị trường thương mại và cải thiện năng lực cạnh tranh của mình.

Theo World Bank, tuân thủ theo các hiệp định thương mại thế hệ mới, ví dụ như EVTFA, là cách để Việt Nam hỗ trợ cho nỗ lực đó. Biến động toàn cầu tăng lên càng cho thấy nhu cầu phải duy trì chính sách kinh tế vĩ mô lành mạnh, bao gồm triển khai những cải cách cơ cấu theo kế hoạch, ví dụ như doanh nghiệp nhà nước. Tuy nhiên, thách thức đặt ra là vừa phải thúc đẩy tiến trình đó vừa phải duy trì một xã hội công bằng ở mỗi địa phương và giữa các khu vực trong cả nước, trong điều kiện tỷ lệ nghèo đang giảm nhanh nhưng vẫn tập trung ở một số địa bàn và ở các nhóm dân tộc thiểu số.

N.Dương

Theo Trí thức trẻ